[Dịch] Ai Nói Ta Không Phải Nhà Mạo Hiểm Chân Chính

/

Chương 143: Mệnh quỹ soán viết · Hình chiếu lịch sử vang vọng

Chương 143: Mệnh quỹ soán viết · Hình chiếu lịch sử vang vọng

[Dịch] Ai Nói Ta Không Phải Nhà Mạo Hiểm Chân Chính

NK Hồ NK

8.030 chữ

24-05-2026

Nàng lau đi những giọt mồ hôi li ti rịn trên trán, cảm thấy tinh thần có chút mỏi mệt.

"Đã sắp xếp gần xong rồi."

Thiếu nữ nhìn ánh sáng trên bề mặt tinh thể đã ảm đạm đi thấy rõ, tự cổ vũ bản thân.

"Tối nay ăn cơm xong cố gắng thêm chút nữa, tiết điểm này có thể xử lý triệt để rồi."

Dựa theo nhiệm vụ quyển trục do công hội phát xuống, trong khu vực này ước chừng còn hai tiết điểm nhỏ tương tự đang chờ thanh lý.

Ngay khi nàng chuẩn bị đứng dậy vận động cơ thể một chút.

Chiếc mũi nhỏ nhắn của nàng đột nhiên khẽ khịt khịt, một luồng hương thơm nồng nàn nương theo gió đêm bay vào khoang mũi.

Nàng nương theo mùi hương quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Lance đang ngồi bên đống lửa trại ấm áp, tay cầm một cành cây to vót nhọn, bên trên xiên một tảng thịt đùi dã trư khổng lồ.

Đây chính là nguyên liệu nấu ăn tự dâng tới cửa do một con thiết bì dã trư không có mắt vừa rồi chủ động đâm sầm vào tay Lance.

Tảng thịt đùi dày cộm kia được ngọn lửa nướng đều, lớp da bên ngoài đã ngả sang màu vàng ươm đầy hấp dẫn.

Lượng mỡ béo ngậy tươm ra vì nóng, men theo từng thớ thịt căng mọng không ngừng nhỏ giọt xuống đống than hồng bên dưới, phát ra tiếng xèo xèo vui tai.

Lance vừa rắc lên đó một nắm muối hột và hương liệu, mùi vị hòa quyện giữa thịt nướng và gia vị trong nháy mắt đã đánh thức con sâu thèm ăn trong bụng Cecilia.

Thiếu nữ nuốt nước bọt, ánh mắt thèm thuồng sán lại gần.

Nàng ngồi xổm bên đống lửa, hai tay chống cằm, ánh mắt gắt gao dán chặt vào tảng thịt nướng kia, hệt như một chú cún con ngoan ngoãn đang đợi cho ăn.

Nhìn bộ dạng mèo con tham ăn đáng yêu của thiếu nữ, Lance nhịn không được khẽ bật cười.

Hắn cầm lấy một thanh chủy thủ sắc bén đã được lau sạch, thành thạo xẻo xuống mấy miếng thịt đùi mềm và béo ngậy nhất.

Sau đó, hắn lót vào một chiếc đĩa gỗ sạch sẽ, đưa thịt nướng đến trước mặt Cecilia.

"Coi chừng phỏng nhé."

"Đa tạ tiền bối."

Cecilia nóng lòng nhận lấy đĩa thịt nướng, chẳng màng phỏng miệng, há to cắn ngay một miếng lớn.

"Ngon quá đi mất!"

Nước thịt tươm ra ngập tràn khoang miệng, đôi mắt của thiếu nữ bán tinh linh trong nháy mắt sáng bừng lên, vui vẻ híp lại thành hai vầng trăng khuyết xinh đẹp.

Đối với một người nấu ăn mà nói, dáng vẻ ăn uống thỏa thích chẳng màng hình tượng này của Cecilia đã là lời khen ngợi cao nhất dành cho tài nghệ của Lance.

Ngay khi hai người sắp dùng xong bữa tối thịnh soạn.

Một vầng trăng tròn vằng vặc đã lặng lẽ nhô lên khỏi tán cây cao vút, rải ánh trăng bàng bạc khắp cả khu rừng.

Hôm nay là nguyệt viên chi dạ.

Lance ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nhạy bén phát hiện ra một đốm huỳnh quang yếu ớt đột nhiên lững lờ bay lên từ sâu trong biển hoa phía trước.

Nối tiếp theo là đốm thứ hai, đốm thứ ba...

Phảng phất như một nghi thức thần bí nào đó vừa được ánh trăng đánh thức.

Hàng trăm hàng ngàn đốm sáng vàng kim nối tiếp nhau tách khỏi khóm hoa trên mặt đất, nhẹ nhàng bay lên giữa không trung.

Ánh sáng yếu ớt nhưng dày đặc của chúng đan xen vào nhau, tựa như dải ngân hà rực rỡ rơi xuống phàm trần, phản chiếu rõ nét trong đồng tử hai người.

"Oa! Đẹp quá!"

Cecilia ngừng nhai, nhịn không được khẽ thốt lên một tiếng tán thán.“Khi trăng rằm giữa hạ rắc ánh bạc, bụi sao lưu huỳnh...”

Lance khẽ ngâm nga câu thơ ấy.

Thì ra đây chính là cảnh sắc tuyệt mỹ mà vị Ma nữ truyền kỳ năm xưa từng tận mắt chiêm ngưỡng.

Cecilia tò mò đưa ngón tay trắng nõn ra, một đốm lưu huỳnh tỏa ánh sáng nhạt từ từ đậu xuống đầu ngón tay nàng.

Con côn trùng nhỏ lóe sáng hai nhịp, rồi vỗ đôi cánh mỏng tang trong suốt, bay vút vào bầu trời đêm u tối.

Hai người không nói thêm lời nào, cứ thế lặng lẽ ngồi bên đống lửa, say đắm trong cảnh sắc hiếm có này.

Cecilia ôm lấy hai gối, khẽ tựa chiếc cằm nhỏ nhắn lên trên.

“Thật muốn thời gian cứ dừng lại mãi ở khoảnh khắc này.”

Giọng thiếu nữ rất khẽ, như thể sợ làm kinh động đến những đốm lưu huỳnh đang bay lượn rợp trời.

“Sao vậy? Không muốn về Bạch Hà thành nữa à?”

Lance quay sang, nhìn góc nghiêng dịu dàng của nàng dưới ánh lửa bập bùng, khẽ hỏi.

Cecilia gật đầu thật mạnh.

“Đây thật sự là một tuần thảnh thơi nhất trong đời ta.”

Nàng quay sang, ánh mắt dừng lại trên gương mặt bình thản của Lance.

“Không cần phải gồng mình đáp lại những kỳ vọng nặng nề của các bậc trưởng bối.”

“Chỉ cần đứng ở đây, ta có thể cảm nhận được một sự tự do chưa từng có, được thực sự làm chính mình.”

Khóe môi nàng khẽ cong lên, nở một nụ cười ngọt ngào từ tận đáy lòng.

“Đa tạ tiền bối.”

Lance đáp lại bằng một nụ cười ôn hòa, không nói lời nào.

Thực ra trong lòng hắn không hề thấy bản thân đã làm được chuyện gì to tát. Ngược lại, chính vì cái đặc tính bị động quái gở của hệ thống rách nát kia, hắn còn vô tình khiến cô gái ngây thơ trước mắt phải chịu đựng không ít nỗi khổ khó nói nên lời.

Gió đêm mùa hạ thổi xuyên qua cánh rừng u tối, cuốn theo vài chiếc lá khô trên mặt đất, khẽ lướt qua vạt áo hai người.

Hai người cứ thế lặng lẽ ngồi đó, mặc cho làn gió mát lạnh luồn qua kẽ tóc.

Thời gian dần trôi, ánh sáng giữa không trung cũng bắt đầu nhạt dần.

Những đốm lưu huỳnh rợp trời nương theo chiều gió, dần chìm khuất vào bóng cây rậm rạp nơi xa.

Cảnh sắc dù có mộng ảo đến mấy rồi cũng có lúc tàn.

Cecilia chống tay xuống thảm cỏ mềm mại rồi đứng dậy. Nàng vươn cao hai cánh tay, vặn mình thư giãn vòng eo đã hơi cứng đờ vì ngồi lâu.

“Vậy tiền bối đi nghỉ đi, đêm nay để ta gác.”

Hả?! Ngủ ư?

Mặt Cecilia bỗng chốc đỏ bừng.

Vô vàn hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tía tai dường như đang không ngừng ùa vào tâm trí nàng.

Vừa nghĩ đến việc phải ngủ ở khoảng cách gần tiền bối đến vậy, thế chẳng phải… chẳng phải là giống như ngủ chung sao?

Trái tim thiếu nữ đập loạn xạ như có chú thỏ con đang nhảy nhót bên trong, toàn thân cũng trở nên nóng ran.

Giờ phút này, nàng làm sao còn tâm trí đâu mà ngủ nữa!

“Tiền bối, ta… ta đi khơi thông nốt chút mạch lạc cuối cùng của tiết điểm kia cho xong đây!”

Để che giấu sự hoảng loạn trong lòng, Cecilia vội tìm bừa một cái cớ, rồi chạy trối chết hệt như một chú nai con hoảng sợ.

Nàng quay lại trước cụm tinh thể màu tím sẫm kia.

Không được nghĩ bậy, không được nghĩ bậy…

Nàng hít sâu một hơi để bình ổn tâm tình. Đây cũng coi như cho bản thân chút thời gian để thích ứng, rốt cuộc thì nàng cũng đâu thể ngồi xổm ở đây suốt cả đêm được.Nàng tiếp tục điều động tinh thần lực để sơ lý những điểm bức xạ ma lực còn sót lại.

Khi từng luồng hỗn độn dĩ thái bên ngoài được sơ lý thành cấu trúc có trật tự, sắc tím bao quanh bên trong cũng bắt đầu tan biến.

Tinh hạch trong suốt nằm sâu nhất bên trong tinh thốc cuối cùng cũng hoàn toàn hiện ra trong cảm nhận của Cecilia.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn rõ tinh hạch ấy, bản năng mách bảo Cecilia có điều gì đó không ổn.

"Cái này..."

Đồng tử thiếu nữ chợt co rụt lại.

"Những đường vân này sao lại giống một loại xúc phát thuật thức do nhân tạo điêu khắc đến vậy..."

"Không đúng!"

Đến khi Cecilia nhận ra nguy hiểm, chuẩn bị cưỡng ép cắt đứt tinh thần liên tiếp để ngừng việc sơ lý lại, thì mọi chuyện đã quá muộn.

Thuật thức ẩn giấu cực sâu kia đã mất đi lớp hỗn độn dĩ thái bao bọc bên ngoài.

Tinh hạch tức khắc bùng phát ra một luồng ánh sáng màu đỏ nhạt chói mắt.

Luồng sáng ấy hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ thẳng tắp, bắn vút lên bầu trời đen kịt.

Cùng lúc đó.

Gần như tất cả các điểm bức xạ ma lực ẩn giấu khắp Đồng Khê sâm lâm, như thể vừa nhận được một mệnh lệnh nào đó, đồng loạt điên cuồng phóng ra những luồng sáng màu đỏ nhạt tương tự.

Vô số luồng sáng đỏ này giao thoa chồng chéo giữa không trung, nhanh chóng dệt thành một tấm quang võng khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời phía trên đỉnh đầu Cecilia.

Còn Lance ở phía doanh địa thì đã sớm đứng dậy từ lúc nào.

Vẻ nhàn nhã ban nãy trên gương mặt hắn nay đã hoàn toàn biến mất.

"Cuối cùng cũng đến rồi sao?"

Thực ra, hắn vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc này giáng lâm.

Đi kèm với dị tượng trên bầu trời.

Trên võng mạc của Lance chợt hiện lên vài dòng chữ đỏ cảnh báo chói mắt từ hệ thống.

【Phó... phó bản...】

【Thuật thức nghi thức phức hợp cỡ lớn: Mệnh quỹ soán tả · Lịch sử hồi hưởng đầu ảnh】

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!